Liên kết web
congbao
Giải thưởng Sáng tạo Khoa học Công nghệ Việt Nam
cổng thông tin
Hội thi sáng tạo KH&KT tỉnh Bình Định lần thứ X (2016-2017)
Sở KH & CN Bình Định
LHH Việt Nam
XÉT CHỌN VÀ TÔN VINH DANH HIỆU \\\\\\\\
Trung tâm Thông tin xúc tiến Du lịch Bình Định
Công ty Dược - Trang thiết bị y tế Bình Định (Bidiphar)
Trung tâm hỗ trợ phát triển công nghệ thông tin tỉnh Bình Định
Liên hiệp các Hội KH&KT tỉnh Bình Định
Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Bình Định
Dưới chân cầu Mỹ Cang, giữa cánh đồng xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định có một ngôi quán nhỏ nằm nép ven đường, bên những cây rơm vàng lút mái sau mùa gặt. Không tiếp viên chào mời, không biển hiệu, nhưng quán luôn được khách xa tìm đến trong niềm hào hứng của những người… đi săn chút hương quê ngày cũ.

Đặc sản Bánh Bèo Tôm Nhảy Mỹ Cang của bà Năm Thu.

Điều gì đã làm cho ngôi quán nhỏ đơn sơ nằm bên đường quê thuần hậu, với chủ quán là bà lão gần tuổi 80 lại trở nên hấp dẫn ghê gớm với du khách gần xa? Đơn giản, chỉ vì từ 30 năm nay, quán của bà Năm, tên thật là Lý Thị Thu, ngày nào cũng chỉ bán độc nhất một thứ là bánh xèo nhân tôm. Những con tôm được sinh sôi từ phù sa và rong rêu đầm Thị Nại, dường như vừa mới bơi lội tung tăng nơi mé rạn, được vớt lên khỏi mặt đầm là tung mình ngay trên chảo bánh, cống hiến hết những ngon ngọt giòn thơm cho thực khách. Có lẽ do vậy mà món bánh xèo của bà Năm mới mang tên Bánh Xèo Tôm Nhảy, cái tên thật thà, ngồ ngộ nhưng sức thu hút thì chẳng kém bất cứ món ăn mỹ miều nào trong thực đơn của nhà hàng sang trọng.

Quán bà Năm, mười ngày như chục, bắt đầu mở cửa từ 7 giờ sáng và đóng cửa tầm 9, 10 giờ, khi hết bánh. Chính vì vậy mà khách chỉ cần chậm chân một chút là coi chừng…công cốc. Đến được quán bà Năm trong giờ phục vụ, nhiều người đã cảm thấy may mắn. Đã đến rồi, nếu đúng lúc quán vắng khách là thêm một lần may nữa. Bởi bà Năm chỉ phục vụ từng bàn khách theo thứ tự, nếu đến sau xin mời ngồi chờ để quán toàn tâm phục vụ  người đến trước. Cái nét riêng của bánh xèo bà Năm chính là ở đó.

 

Quán nhỏ của bà Năm, khi khách bàn này đang thưởng thức thì khách bàn khác phải ngồi đợi;

do “cơ chế” phục vụ tận tình từng bàn một.

Nguyên liệu chính làm nên bánh xèo này là hạt gạo đồng thơm dẻo và bầy tôm đất tươi rói của miền quê Tuy Phước. Gạo được ngâm từ đêm trước, sáng ra, xay bột đến đâu đổ bánh ngay đến đó để khỏi bị chua. Con tôm đất vừa nhún nhẩy khi vớt lên khỏi đầm nước bên nhà hồi mờ sáng, bị trút vào khuôn nóng bỗng hoảng hốt búng lên tanh tách. Bên lò than rực hồng và mươi chiếc khuôn âm vang rộn rã, bà Năm nhịp nhàng và điệu nghệ tạo hình từng chiếc bánh trong khi thực khách háo hức cầm đũa đợi chờ.

Đầu tiên là chút dầu nóng bốc hơi nghi ngút, tiếp đến là lớp bột mỏng tráng đều mặt khuôn, rồi lũ tôm đất trong veo nhảy ào vào chảo, sau tích tắc bật mình lần cuối sẽ nằm im chín đỏ bởi sức nóng của lửa than hừng hực. Thêm chút giá trắng, hành xanh vun ngọn. Bánh chín giòn, vàng ruộm, tỏa hương lừng thơm đầy gian bếp. Nhìn chiếc bánh hiện dần hình hài như bức tranh đắp nổi trên bếp than tí tách, khách xa quê bỗng rưng rưng nhớ về tuổi thơ xưa cùng chúng bạn chơi trò nấu cỗ đồ hàng, với mâm sơn hào hải vị đầy ắp lá hoa và tiếng cười thơ trẻ. Bánh chín được cái nào, quán phục vụ khách ngay cái nấy. Đó là cách ăn bánh xèo bên bếp lửa mà bất cứ người dân quê Bình Định nào cũng nhớ, nhất là mỗi khi mùa mưa trở về.

Các thức ăn kèm bánh xèo thường là rau sống và bánh tráng. Rau sống gồm xoài, khế và dưa leo xắt mỏng, cùng đôi ngọn rau thơm hái từ mảnh vườn nhà. Thức chấm thường là nước mắm cá cơm pha cùng chanh, tỏi, ớt. Nhúng miếng bánh tráng dẻo trong, khẽ đặt lát bánh xèo lên đó, kèm một ít rau sống rồi cuốn lại, chấm vào chén nước mắm thơm lừng gia vị. Một chút giòn thơm của gạo, chút ngọt sắc của tôm, chút chát chua của xoài, của khế, cái cay cay, thơm thơm của rau, của ớt… Tất cả những khác biệt quyện lại cùng nhau, làm nên một sự hài hòa như không thể có một sự kết hợp nào tuyệt vời hơn thế.

Khách phương xa tìm đến quán, đầu tiên thường do hiếu kỳ bởi lời đồn về một món ăn ngon và cung cách phục vụ có phần khác lạ. Khi đến rồi, gặp gia chủ, thưởng thức món ăn và không gian quán, khách mới chợt hiểu, họ đang được mời lãng du về một thế giới quê mùa hồn hậu của nông thôn Bình Định xưa còn sót lại. Cái cách bà Năm vừa đổ bánh vừa ân cần phục vụ riêng từng đợt khách làm cho ta bỗng nhớ về những bà mẹ quê Bình Định xưa. Nơi đó, trong tâm trí những người từng lớn lên dưới mái tranh quê đều có những kỷ niệm ấm áp về những bữa tiệc bánh xèo khi mùa mưa đến. Ở đó, mỗi khi mùa mưa trở lại, lũ về, nước giăng trắng đồng, mỗi ngôi nhà bỗng thành một ốc đảo, chợ búa không thể họp, trẻ con không thể đến trường… Những bà mẹ quê nghèo luôn giàu sáng kiến, nghĩ ra mọi cách để gia đình có bữa quây quần bên bếp lửa bằng những thứ kiếm được quanh nhà. Buông vó tìm mấy con tôm, xay đôi lon gạo, hái mấy đọt rau sau vườn… Mặc cho trời mưa lũ, cả nhà quây quần bên bếp. Nổi lửa. “Xèo, xèo …”. Thế là thành mâm cỗ! Bọn trẻ con xúm xít đợi chờ, bánh vừa rời khuôn cái nào là chén ngay nóng hổi. Bà mẹ cứ thế nhanh tay tráng bột, thêm tôm…, phục vụ cả nhà cho đến lúc bọn trẻ con lăn kềnh ra vì no và sảng khoái.

Chồng con yên vị rồi, đó mới là lúc mẹ ngồi thong thả đổ bánh cho mình. Phần nhân bánh đơn sơ: vài con tôm, đôi cọng giá…, có bao nhiêu đã dành đúc cho chồng con cả; phần mẹ, cuối cùng chỉ còn lại dăm muỗng bột, vậy là có món bánh xèo vỏ! Bánh xèo vỏ là thứ bánh không nhân, đúc mỏng, chín nhanh, ăn vội khi còn nóng. Là miếng bánh được làm từ muỗng nước  tráng lại những hạt bột cuối cùng còn dính cạnh đáy thau. Bánh xèo vỏ không nhân, nhưng lẫn hòa trong ấy là gió mưa của ngày nước bạc, là mồhôi chát mặn tảo tần của mẹ, là nước mắt hạnh phúc của người đàn bà được dâng hiến tất cả sức lực, tình thươngcho gia đình …

Ăn miếng bánh thơm mùi lúa mới, nghe khói bếp vương nồng trên tóc, quệt giọt mồ hôi vội vàng tươm nơi trán khi đón miếng ngon nóng hổi từ tay bà lão…, bỗng bồi hồi nhớ mẹ! Nhớ da diết những mùa mưa lũ, gió lạnh ùa khắp chốn, cả cánh đồng giăng giăng nước bạc, mẹ dấu nỗi lo thiếu ăn, nhà dột bằng lễ hội bánh xèo để con cái được vui mà quên đi cái khó. Lòng mẹ bao la, tháng năm qua, mẹ giờ đã là mây khói…

Nhiều người đến quán bà Năm, có lẽ chỉ cốt để được gặp lại chút ký ức làng quê bao năm đã bị cuộc sống thị thành làm cho phai nhạt. Đến, để được nghe mùi khói bếp ấm nồng thân thuộc, để được ngắm vệt muội than đen sì trên vách, để được đắm mình trong gian bếp ngập tràn sự ân cần của mẹ như hồi còn thơ trẻ. Đến, để được ăn lại miếng bánh thơm thảo của mẹ quê xưa. Và mắt rưng rưng…  

                                                                                                                          Tác giả: Phương Lan - Ngọc Diên


KT  (Cập nhật ngày 20-01-2016)    



Các tin liên quan:
  Hội thảo “Bình Định với chữ Quốc ngữ” (14-01-2016)
  Chuyển giao ứng dụng CNSH trong sản xuất nông nghiệp: Cần thêm “cú hích” (07-01-2016)
  Bình Định: Tăng cường hỗ trợ ứng dụng máy móc thiết bị vào sản xuất công nghiệp nông thôn (23-12-2015)
  Bình Định thực hiện vượt kế hoạch chương trình phát triển giống bò thịt năm 2015 (18-12-2015)
  Nhà khoa học chế máy làm bánh hỏi, giúp dân bớt nhọc nhằn (03-12-2015)
  Hình ảnh hoạt động
  Thông báo
GIẢI THƯỚNG SÁNG TẠO KHOA HỌC CÔNG NGHỆ VIỆT NAM
CÁC BẠN NHẤP VÀO BIỂU TƯỢNG VIFOTEC BÊN TRÁI MÀN HÌNH ĐỂ TÌM HIỆU VỀ THỂ LỆ VÀ MẪU ĐƠN ĐĂNG KÝ
  Lịch
  Video
sitemap
Trung tâm DSTT Bình Định
Hoi kien truc su binh dinh
Nop ho so truc tuyen
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh
  Thống kê người dùng
  Đang online:
676
  Số lượt truy cập:
835164
 
Bản quyền website thuộc về:LIÊN HIỆP CÁC HỘI KHOA HỌC VÀ KỸ THUẬT BÌNH ĐỊNH. ĐT: 056.3828598. Email: lhhbdinh@gmail.com. Địa chỉ: 472 Trần Hưng Đạo, TP.Quy Nhơn. Chịu trách nhiệm quản lý: TTND.BSCKII Nguyễn Thị Thanh Bình - Chủ tịch Liên hiệp Hội